Mình về nhé! Chọn con đường đẹp nhất
Về nha anh! Bằng giá trị thuyền nhân
Ngày Tự Do là ngày của toàn dân
Về mau chứ! Kẻo cờ Vàng phai sắc!
Friday, April 17, 2009
THẤY MÀ THƯƠNG NHỮNG CHIẾC HỘP SỮA GUIGOZ
Đọc văn người tù Đỗ Văn Phúc.
Những chiếc hộp sữa Guigoz
Má mua, nuôi đàn em nhỏ
Hết sữa đựng đường, nho khô,
Kẹo, sen, mè, trà, mứt, bánh…
Ngày Lính bị lùa ra Bắc
Vợ tơi chảo thịt chà bông
Ủ chặt từng lon thăm chồng
Dở chết trong tay của giặc
Đòn thù Đảng Phản Đồng Bào:
Buông súng, kiếm, gươm, chùy, đao
Không được vắt cơm, bới cháo
Thương ai đói khát cồn cào!!!
Hết sức Người Tù lao động
Sỏi đá sao chẳng thành cơm?*
Nhờ lãnh án tù Việt Cộng
Danh lon sữa càng thêm… thơm
Thấy thương lon chịu gian lao
“Câu kéo”* vào lửa. Kéo, câu…
‘’Thép” Cộng “đã tôi thế đấy!”
Thành nồi, ấm, chén… nghẹn ngào
Cũng như Người Tù… bi ai!
Lon thêm xích, niềng, móc, quai
Trèo lên rừng thiêng vác củi
Xuống suối uống… nước độc hoài!
Người phù thịnh, hiếm phù suy?
Chủ, lon: bất khả phân ly!
Sống, chết theo bao nhiêu Lính*
Thương thay đồ vật vô tri!
Làm lon Xã Hội Chũ Nghĩa
Nên được “cải thiện”* giấu… rau
Khi lủng, lính dùng cơm trám
Đốt bao nhựa vá, càng… ngầu!
Xé mền quấn làm… bình thủy,
Hàn Sĩ* vượt… rét lao tù
Bạo quyền cầm Cân Công Lý
Chẳng lẽ ngồi khóc hu hu?
Thương Người! Cũng thương chiếc lon
Má đựng đường, chanh: ngào* ngon
Mong em vượt biên thoát chết,
Đứt ruột cho em sống còn
Lon theo người dân, vượt biển
Người khoe: gạo sấy, me, đường
Kẻ giấu: vàng, bạc, kim cương,
Hải tặc tha hồ… bất lương!
Ôi bao ngọt, bùi, cay đắng,
Lon từng đã chia chác, cho…
Đổi Đời còn hơn… trời giáng
“Vì, tại, bởi…” nhiều lý do
Việt Cộng hô: “Đại thắng lợi”
Mình “Đợi thắng lại!” nhé lon
D c cao muốn lên phải… bước,
Núi Non quyết giữ phải tồn!
Sá gì một Đảng Bán Nước!
Phải giữ Bất Khuất Việt Nam!
Kẻ sau theo gương Người Trước
Diệt Cộng và chống ngoại xâm!
---------------------------------------------------------------
*Khẩu hiệu của Việt Cộng: “Với sức người sỏi đá cũng thành cơm”.
*Theo người tù Đỗ văn Phúc đã viết trong “Người Tù, Chiếc Lon Gô và Nhà Kỷ Luật”, báo Người Việt Illinois tháng 12.2007, thì CÂU KÉO “mô tả việc người tù đứng xúm xít quanh lò lửa nhà bếp đưa lon gô vào miệng lò để đun nấu”
*Ngào = nấu với lửa nhỏ và trộn liền tay cho khỏi bị dính thành khối
*Hàn Sĩ = xin hiểu theo cả 2 nghĩa: Thợ Hàn và Người Vô Sản.
*Cải thiện = động từ tìm thêm thức ăn trám cơn đói của người tù “Cải Tạo” trong khi đi lao động bên ngoài.
Những chiếc hộp sữa Guigoz
Má mua, nuôi đàn em nhỏ
Hết sữa đựng đường, nho khô,
Kẹo, sen, mè, trà, mứt, bánh…
Ngày Lính bị lùa ra Bắc
Vợ tơi chảo thịt chà bông
Ủ chặt từng lon thăm chồng
Dở chết trong tay của giặc
Đòn thù Đảng Phản Đồng Bào:
Buông súng, kiếm, gươm, chùy, đao
Không được vắt cơm, bới cháo
Thương ai đói khát cồn cào!!!
Hết sức Người Tù lao động
Sỏi đá sao chẳng thành cơm?*
Nhờ lãnh án tù Việt Cộng
Danh lon sữa càng thêm… thơm
Thấy thương lon chịu gian lao
“Câu kéo”* vào lửa. Kéo, câu…
‘’Thép” Cộng “đã tôi thế đấy!”
Thành nồi, ấm, chén… nghẹn ngào
Cũng như Người Tù… bi ai!
Lon thêm xích, niềng, móc, quai
Trèo lên rừng thiêng vác củi
Xuống suối uống… nước độc hoài!
Người phù thịnh, hiếm phù suy?
Chủ, lon: bất khả phân ly!
Sống, chết theo bao nhiêu Lính*
Thương thay đồ vật vô tri!
Làm lon Xã Hội Chũ Nghĩa
Nên được “cải thiện”* giấu… rau
Khi lủng, lính dùng cơm trám
Đốt bao nhựa vá, càng… ngầu!
Xé mền quấn làm… bình thủy,
Hàn Sĩ* vượt… rét lao tù
Bạo quyền cầm Cân Công Lý
Chẳng lẽ ngồi khóc hu hu?
Thương Người! Cũng thương chiếc lon
Má đựng đường, chanh: ngào* ngon
Mong em vượt biên thoát chết,
Đứt ruột cho em sống còn
Lon theo người dân, vượt biển
Người khoe: gạo sấy, me, đường
Kẻ giấu: vàng, bạc, kim cương,
Hải tặc tha hồ… bất lương!
Ôi bao ngọt, bùi, cay đắng,
Lon từng đã chia chác, cho…
Đổi Đời còn hơn… trời giáng
“Vì, tại, bởi…” nhiều lý do
Việt Cộng hô: “Đại thắng lợi”
Mình “Đợi thắng lại!” nhé lon
D c cao muốn lên phải… bước,
Núi Non quyết giữ phải tồn!
Sá gì một Đảng Bán Nước!
Phải giữ Bất Khuất Việt Nam!
Kẻ sau theo gương Người Trước
Diệt Cộng và chống ngoại xâm!
---------------------------------------------------------------
*Khẩu hiệu của Việt Cộng: “Với sức người sỏi đá cũng thành cơm”.
*Theo người tù Đỗ văn Phúc đã viết trong “Người Tù, Chiếc Lon Gô và Nhà Kỷ Luật”, báo Người Việt Illinois tháng 12.2007, thì CÂU KÉO “mô tả việc người tù đứng xúm xít quanh lò lửa nhà bếp đưa lon gô vào miệng lò để đun nấu”
*Ngào = nấu với lửa nhỏ và trộn liền tay cho khỏi bị dính thành khối
*Hàn Sĩ = xin hiểu theo cả 2 nghĩa: Thợ Hàn và Người Vô Sản.
*Cải thiện = động từ tìm thêm thức ăn trám cơn đói của người tù “Cải Tạo” trong khi đi lao động bên ngoài.
CHIẾN SĨ KHÔNG ĐƠN VỊ
Cho ai mình phải lo âu?
Cho ai dân Việt trĩu sầu oằn tim?
Vì đâu vượt chết đi tìm?
Vì sao đất khách nỗi niềm ưu tư?
Một câu hỏi của Người Tù*
Vinh danh Chính Nghĩa** cho dù cô đơn
Vần thơ xin được tri ơn
Tấm lòng Chiến Sĩ chẳng sờn sắt son
Tuổi già vẫn chuyện Nước Non
Ai người tuổi trẻ hãy còn ngủ say:
Dậy mà đi! Cố lên này!
Đích Về chưa đến, chớ bày cuộc vui
Dậy mà đi! Chớ ngủ vùi!
“Thất phu hữu trách!” Nhớ nuôi Ngày Về!
--------------------------------------------------
* Người tù: Biệt Kích Nguyễn Hữu Luyện.
** Chính Nghĩa: Quốc Gia.
Cho ai dân Việt trĩu sầu oằn tim?
Vì đâu vượt chết đi tìm?
Vì sao đất khách nỗi niềm ưu tư?
Một câu hỏi của Người Tù*
Vinh danh Chính Nghĩa** cho dù cô đơn
Vần thơ xin được tri ơn
Tấm lòng Chiến Sĩ chẳng sờn sắt son
Tuổi già vẫn chuyện Nước Non
Ai người tuổi trẻ hãy còn ngủ say:
Dậy mà đi! Cố lên này!
Đích Về chưa đến, chớ bày cuộc vui
Dậy mà đi! Chớ ngủ vùi!
“Thất phu hữu trách!” Nhớ nuôi Ngày Về!
--------------------------------------------------
* Người tù: Biệt Kích Nguyễn Hữu Luyện.
** Chính Nghĩa: Quốc Gia.
ÐỪNG QUÊN NHÉ ANH!
Ðêm mơ một quảng đường mòn
Có con bướm đậu, cánh vờn nụ hoa
Vàng tươi bông, đắng khổ qua
Rung rinh trong gió, vườn nhà trái sai.
Lá xanh chen trái buông dài
Bướm hoa đậm nét, thiên thai chợt mờ
Nửa chừng xao-đ9ng giấc mơ
Hờn con bướm trắng chẳng chờ đợi em
Anh ơi! Trái đắng đầu thềm
Tim em lỗi nhịp, ướt mềm vai nghiêng
Mồng tơi tím giậu láng giềng
Nên chưa có mực, lòng riêng em buồn
Mơ chi cũng nhớ cội nguồn
Giấc mơ tựa cánh chuồn chuồn mong manh.
Viết chi cũng chỉ nhắc anh
Ðừng vui xứ lạ mà đành bỏ Quê
Ðường Ði chỉ một lối Về
Mài gươm cho sắc, lời thề chớ quên.
Có con bướm đậu, cánh vờn nụ hoa
Vàng tươi bông, đắng khổ qua
Rung rinh trong gió, vườn nhà trái sai.
Lá xanh chen trái buông dài
Bướm hoa đậm nét, thiên thai chợt mờ
Nửa chừng xao-đ9ng giấc mơ
Hờn con bướm trắng chẳng chờ đợi em
Anh ơi! Trái đắng đầu thềm
Tim em lỗi nhịp, ướt mềm vai nghiêng
Mồng tơi tím giậu láng giềng
Nên chưa có mực, lòng riêng em buồn
Mơ chi cũng nhớ cội nguồn
Giấc mơ tựa cánh chuồn chuồn mong manh.
Viết chi cũng chỉ nhắc anh
Ðừng vui xứ lạ mà đành bỏ Quê
Ðường Ði chỉ một lối Về
Mài gươm cho sắc, lời thề chớ quên.
NGHE NHẠC
Vi vu một điệu trữ tình
Cũng chưa vời vợi như tình muôn dân
Nỗi buồn rười-rượi xa gần
Một niềm da-diết, bội phần lâm-ly.
Làm sao đúng nghĩa người đi,
Làm sao anh nhỉ mới vì tự-do?
Bồi-hồi những rối tơ vò
Bồi-hồi, bổi hổi ai lo cho mình?
Vi-vu một điệu trữ tình
Cũng chưa vời vợi như tình muôn dân
Cũng chưa vời vợi như tình muôn dân
Nỗi buồn rười-rượi xa gần
Một niềm da-diết, bội phần lâm-ly.
Làm sao đúng nghĩa người đi,
Làm sao anh nhỉ mới vì tự-do?
Bồi-hồi những rối tơ vò
Bồi-hồi, bổi hổi ai lo cho mình?
Vi-vu một điệu trữ tình
Cũng chưa vời vợi như tình muôn dân
Subscribe to:
Posts (Atom)