Saturday, March 21, 2009

EM! SAO EM KHÔNG DẠ?

Em thơm mùi con gái

Ngan ngát hương ngọc lan

Đôi Môi Trăng nồng nàn

Nụ cười duyên duyên lạ


Em như hoa vừa hái

Như trái chín, màu xinh

Đôi mắt huyền lung linh

Tròn xoe, mi cong quá!


Em cao sang quý phái

Bước uyển chuyển như mây

Đôi má hồng hây hây

Dừng bên anh, em nhá!


Em! Người anh sùng bái

Thần tượng của lòng anh

Vẽ nét Tuyệt Tình Tranh

Đem vào tim, anh… khóa


Em ngọt Men Tình Ái

Rượu Yêu chất ngất say

Như cỗ trăng Mẹ bày

Ánh nguyệt tàn, chưa… phá


Em! Môi nho căng trái,

Bàn tay như búp măng

Cho anh nắm được chăng?

Đừng cười anh, đừng phá!


Em! Tấm lòng khí khái:

Chỉ yêu… Việt Nam thôi

Chưa về, chưa sóng đôi

Nên anh hoài vất vả


Em nhắc chi nhắc mãi?

Cứ hỏi hoài Đường Về,

Đòi rước dâu đường đê,

Tận quê vùng thôn dã


Em nhắc hoài Chuyện Phải

Đòi nhẫn cưới Tự Do

Đường Rước Dâu cam go

Làm sao nên Vàng-Đá?


Em! Sao em không dạ?


Thương tặng anh chị T.A.



TA VẪN CHỜ EM

Bao giờ em trở lại

Tô màu cờ Triệu Trưng?

Bao giờ chữ phục hưng

Phân chia đường thắng bại?


Gửi em một chút nhớ

Cộng thêm rất nhiều thương

Từ bên này sông Hương

Gửi về em đây nhỏ


Trời Sài Gòn rực “đỏ”

Lòng anh chỉ thèm riêng

Một ánh mắt ngoan hiền

Em ơi tình còn tỏ?


Em phương Trời bên đó

Quê hương vẫn còn đây

Chờ em dài tháng ngày

Chưa vàng cờ trở lại.



EM À! XUÂN ĐÂU?

Anh là giọt nước đầu tiên

Cho em cơn khát vượt biên năm nào

Ngon như vỏ dưa ngọt ngào*

Cho quên cơn đói thều thào trối trăn

Anh từng mềm mại chiếc khăn

Ủ em ấm áp trong đêm tấp bờ

Anh như ánh lửa ấm hơ

Giữa đêm biển Thái ngồi chờ từ tâm


Anh thơm muỗng cháo nóng, nhâm**

Cứu em thoát chết nơi hầm ghe thô

Anh nhường em vỏ chuối khô

Để em đỡ dạ, còn mơ ngày… về

Thay em tát nước tràn ghe

Tưới em nước biển, lau nhòe mắt lem

Anh là một nửa của em

Làm sao quên được? Thuyền đêm… hãi hùng


Tết chia khổ. Xuân ngại ngùng

Mấy mươi năm đã, mình cùng nhau đi

Đừng lo nghĩ chuyện phân kỳ

Mai Xuân Đất Mẹ lo gì chẳng vui

Anh à! Anh hỡi! Anh ơi!

Yêu em, thương lấy bao người lầm than.


*Vỏ dưa: vỏ trái dưa leo.

**Nhâm: trạng thái nhắp môi, trong lúc gần bất tỉnh trên ghe.



ĐÔI DÉP VƯỢT BIÊN

Đôi dép mang theo rồi cũng… nát

Mang mòn chưa vứt được vì… đau

Dép rời Quê Mẹ ngày rong ruổi

Dép tủi Quê Cha, đêm bạc màu.



LỜI KHEN VÔ NGHĨA

Tóc thề ai nối cho em,

Và ai vuốt tóc để thêm trâm cài?

Sợi chê rụng xuống bờ vai

Sợi khen mướt, đã trong ngoài tim anh?

Còn đen em nhặt để dành

Để mai sợi bạc quẩn quanh tuổi già


Xứ mình sợi tóc cũng... thề

Trái tim bội bạc, người về vẫn... đi

Dễ thương? Khen để làm gì?

Một khi tổ-quốc khinh khi đến cùng

Đường chiến-đấu đã không chung

Khen chi sợi tóc cho chùng lòng đau!