Tuesday, January 25, 2011

GÀ NHÀ ĐỪNG ĐÁ NHAU!

Người không tóc biết đâu vẫn cần lược,
Và người mù chưa chắc chê ti vi
(Nghe âm thanh vẫn tường tận, chi ly;
Lược hiếm quý sẽ làm quà hoan hỷ)

Người tế nhị, làm gì cũng giữ ý
Thật đáng yêu! Kho Ái Nhỉ ê hề
Em nói sao cho có được người nghe
Đừng ngạo mạn lời nặng nề, đanh đá.

Cùng máu mủ phải từ tâm, hỷ xả
Đừng chờ ngày nhìn hòm gỗ cài hoa,
Mới thắp hương bày bát, đũa, thịt thà
Ngon chi mấy những thứ thừa, đưa tiễn?

Niềm phẫn hận chuyện san hà nguy biến
Lại là điều cần ghi khắc nhập tâm
Chết, sống theo cùng vận nước thăng trầm
Và suy gẫm tìm đường theo đến đích.

Em hãy tránh hàm hồ, vô tư cách
Em hãy đi bằng khí phách hùng anh,
Họa ngoại xâm, nung ý chí cho thành
Lòng cung kính báo ân người giữ nước!



Sunday, January 16, 2011

Giải cứu dân oan

Thơ kêu gọi đánh thẳng vào huyệt đạo
Của bạo quyền để giải cứu dân oan
Hỡi năm châu, ai trung nghĩa lưỡng toàn
Hãy ngồi lại bằng niềm tin sắt đá!
Thơ tạ ơn những anh hùng chí cả,
Bao anh thư tuẫn tiết bởi nước nhà
Thơ bừng bừng từng điệp khúc Thương Ca
Chuyện không lạ*: chuyện san hà nguy biến!

*Tàu Cộng bắt ngư dân VN & xâm chiếm lãnh hải VN thì VC gọi là “Người Lạ”, nhưng chuyện đảng CSVN cắt đất dâng cho Tàu là chuyện của mọi người con dân Việt chúng ta: phải đòi lại cho bằng được từng tấc đất đã bị mất từ tay VC.

Thơ không tặng những ai...

Thơ không tặng những ai còn mê ngủ
Vui xứ người quên xiềng xích anh em.
Thơ không tặng những kẻ đời ấm êm
Sống lạnh lùng trước niềm đau đất Mẹ.
Thơ không viết những lời ru êm nhẹ,
Những cuộc vui với đình đám hội hè.
Thơ nhắc nhở đời trên búa, dưới đe
Của dân ta dưới bóng cờ nhuộm máu.

(Trích thi tập TRÁI ĐẮNG QUÊ NHÀ, nhạc sĩ Trần Quan Long đã phổ nhạc)

Friday, December 3, 2010

LÀM SAO


Làm sao chạm được lòng người?
Để đo nông cạn cho đời bớt đau
Để không ai nỡ hại nhau
Cơn đau biến mất, thêm màu thương yêu.


KHUYÊN EM


Ngoan nhé em yêu, cứ dịu hiền
Giữ hoài đức hạnh, em đừng quên!
Người con gái Việt anh thương mến
Chừng ấy đủ yêu! Nhớ giữ gìn!

Em khánh kiệt những lệ buồn sa mặn
Anh tràn đầy những bố thí, đặc ân
Ừ thì thôi, “Giun xéo lắm cũng quằn!”
Xong bài toán, ngu nhân thêm già dặn.

Bài thơ đọc, nghe tủi buồn thân phận
Thân phận mình, thân phận nước cùng dân
Cũng một câu “Giun xéo lắm cũng quằn!”
Phải chịu đựng . . . . . đến bao giờ em nhỉ???

Cộng Hán, Việt lắm mưu ma chước quỷ
Anh khuyên em đừng vì chút sầu riêng
Hãy vì dân nghĩ chuyện lật tà quyền
Được như thế lòng ta không thấy thẹn.

Người tỵ nạn thân chìm sâu lòng biển,
Bao anh hùng đã vị quốc vong thân
Sá gì em, một chút khổ cá nhân
Em ngoan nhé! Cho anh hoàn chí cả!

Em đừng khóc, đừng nọ kia vô nghĩa
Em xem kìa! Bao phụ nữ bôn ba
Quên đời hoa, đánh đuổi bọn gian tà
Bị đày đọa chốn lao tù nghiệt ngã.

Anh không thể vui cùng em nhàn nhã
Phận làm trai phải nghĩ đến san hà
Trước Chuyện Chung, phải ích Nước, lợi Nhà
Rồi sau sẽ hưởng tình riêng nhàn hạ.

Em ngoan nhé! Ngoan cho toàn chí cả!